Kết quả tìm kiếm cho "ghế máy bay"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1385
Bằng sự khéo léo và sáng tạo, những người thợ tại làng nghề mộc Chợ Thủ (xã Long Điền, tỉnh An Giang) đã biến những khối gỗ thô sơ thành các sản phẩm sắc sảo, có giá trị cao. Với họ, việc giữ gìn và phát triển nghề không chỉ là sinh kế mà còn là trách nhiệm lưu giữ nét độc đáo của nghề mộc truyền thống trăm năm tại địa phương.
Tiếng xe máy vọng ngoài đầu ngõ, ông Trần Văn Mai, ngụ xã Giồng Riềng ngẩng đầu nhìn ra cổng. Chiếc ghế nhỏ đặt sẵn dưới bóng cây từ lúc nào. Chờ một lúc không thấy ai, ông lặng lẽ ngồi xuống, mắt vẫn hướng về con đường quen thuộc...
Không còn sự ồn ào, náo nhiệt của phiên chợ sáng, chợ cuối chiều chậm rãi hơn, lặng lẽ hơn, nhưng lại chất chứa biết bao nỗi niềm của những người mưu sinh và những mái nhà đang chờ bữa cơm sum họp.
Sài Gòn thì đi hoài không hết, nhưng để chọn ra vài trải nghiệm thật sự đáng "chốt" trong lịch trình thì không phải ai cũng biết bắt đầu từ đâu. Từ ngắm cả thành phố trên cao, giải nhiệt hết cỡ ở công viên nước giữa lòng đô thị, lượn phố bằng xe buýt hai tầng, đến chui hẳn xuống lòng đất ở địa đạo Củ Chi, đây là những gợi ý đáng thử nhất cho bất kỳ ai đang có mặt ở đây.
Tan ca, công nhân từ các nhà máy ở Khu công nghiệp Thạnh Lộc, xã Thạnh Lộc hối hả với những lo toan. Người vội đón con, người tranh thủ mua thức ăn, người đứng trước cổng nhà máy chờ người thân rước về. Sau giờ tan ca là những bữa cơm muộn, căn phòng trọ chật hẹp, những khoản chi phải cân đong đo đếm và cả niềm vui giản dị khi gia đình được ngồi lại bên nhau.
Lợi dụng sự thông thuộc địa bàn, vì hám lợi và xem thường pháp luật, nhiều đối tượng đã tiếp tay đưa người qua biên giới trái phép. Chỉ vì vài trăm ngàn đồng tiền công hoặc mối quan hệ quen biết, không ít người đã phải trả giá bằng những bản án tù, để lại hệ lụy cho bản thân, gia đình và ảnh hưởng đến tình hình an ninh, trật tự khu vực biên giới.
Từng là phương tiện di chuyển chủ yếu của người dân vùng Bảy Núi (tỉnh An Giang), nhưng với nhịp sống hiện đại, những cỗ xe ngựa giờ đây dần chìm vào dĩ vãng.
Khi trời còn chưa sáng, những phiên chợ ở Vĩnh Xương, Mỹ Đức và Hà Tiên đã rộn ràng người mua, kẻ bán, phản chiếu nhịp sống bình dị và sức sống của vùng biên An Giang.
Hà Giang tháng 8 có gì đẹp? Khám phá mùa xanh cao nguyên đá, ruộng bậc thang, đèo Mã Pì Lèng và Ha Giang Loop cùng HaGiangGo.
Chiều xuống trên xóm Chăm ở ấp Búng Lớn, xã Nhơn Hội, ông Mách Ly - Trưởng Ban Công tác Mặt trận ấp lại bắt đầu vòng xe quen thuộc. Ông ghé hỏi thăm vài thanh niên mới đi làm trở về rồi tiếp tục sang những ngôi nhà khác. Những bước chân ấy đã nối dài suốt nhiều năm, góp phần giữ sự đồng thuận trong cộng đồng. Từ người cán bộ Mặt trận ấy, chúng tôi bắt đầu hành trình tìm những người đang bền bỉ vun đắp khối đại đoàn kết nơi vùng biên An Giang.
Mới đây, tôi có dịp đi từ TP. Hồ Chí Minh về xã Vĩnh Thuận, mất khoảng 8 tiếng cho quãng đường gần 300km. Suốt tuyến đường, xe bon bon qua những cây cầu sừng sững vắt ngang sông Tiền, sông Hậu, sông Cái Bé, sông Cái Lớn... Nhìn ghe tàu xuôi ngược, sà lan chậm trôi, tôi chợt bâng khuâng nhớ về những chuyến phà xưa.
Từ nghề gác kèo ong truyền thống truyền đời dưới tán rừng tràm, những người con của vùng đất U Minh Thượng đã và đang viết tiếp câu chuyện khởi nghiệp.